|
|
Trang
1, 2 , 3, 4 Một tuổi thơ nghiệt ngã Chúng tôi về xã Thiên Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) tình cờ nghe được một câu chuyện thật cảm động về cô bé 14 tuổi vừa học vừa nuôi bố và ba em nhỏ. Cô bé ấy tên là Nguyễn Thị Dung ở xóm 9. Bố bị tai nạn làm mất trí nhớ, mẹ lâm bệnh nặng rồi mất, các em còn nhỏ nên toàn bộ gánh nặng gia đình dồn hết trên vai Dung.
Mẹ mất, gánh nặng của gia đình đều dồn lên đôi vai nhỏ bé của Dung (thứ hai từ trái qua) - Ảnh: Văn Định Số phận nghiệt ngã Hỏi nhà cô bé nuôi bố và ba đứa em nhỏ dưới chân núi Hồng, ai cũng bảo ra ngoài cánh đồng là thấy. Ngôi nhà ngói hai gian không quét vôi, nép mình bên rặng phi lao rất dễ nhận ra. Lúc nào trong ngôi nhà nhỏ đó cũng nghe tiếng chị em thỏ thẻ bảo nhau đi tìm bố về. Một người hàng xóm cho biết: “Cách đây ba năm, ngôi nhà đó còn tiếng bố, tiếng mẹ ấm áp, nhưng nay mẹ của bọn trẻ mất rồi. Bố của bọn trẻ vẫn còn nhưng mất trí không biết gì. Hoàn cảnh gia đình đó rất éo le, nhưng cũng may còn có cháu Dung biết đi làm, chăm lo nuôi nấng bố và ba em nhỏ”. Người bố tên là Nguyễn Văn Trí, 37 tuổi. Đầu năm 2006, trong một lần đi mua cám cho vịt, anh Trí bị mấy người say rượu đánh tới chấn thương sọ não. Bao nhiêu gia sản trong gia đình đều được vợ anh bán hết để đưa anh ra Hà Nội chữa trị. Dẫu có sự cố gắng của vợ, anh Trí vẫn mất trí nhớ, sống như một người tâm thần, đến ăn uống cũng phải có người đút cho từng thìa cháo, thìa nước. Khi bệnh của chồng chưa dứt được thì người vợ trẻ Nguyễn Thị Hiến lâm bệnh nặng. Căn bệnh tim hiểm nghèo khiến sự sống của chị chỉ kéo dài được ba tháng thì mất. Ngôi nhà ngói hai gian ở chân núi Hồng bỗng dưng không còn tiếng mẹ, chỉ nghe tiếng gọi bố của bốn đứa trẻ mồ côi mẹ mà thôi. “Thương bốn đứa cháu nhỏ, hàng xóm cũng giúp đỡ bó rau, cân gạo ăn qua ngày. Tết vừa rồi UBND xã Thiên Lộc và các đoàn thể giúp đỡ được hơn 1 tạ gạo và một ít tiền nên phần nào các cháu yên tâm đến trường học, không thì biết làm sao!” - bà nội của Dung là Nguyễn Thị Tửu rơm rớm nước mắt nói. “Chị ơi, chúng em đưa bố về rồi!”. Vừa nghe tiếng các em nói trước sân, Dung vội vàng xới một tô cơm, chan canh nóng mang ra trước cửa rồi nhẹ nhàng dìu bố ngồi xuống ghế. Dung đưa từng thìa cơm vào miệng, bố của Dung ăn rất ngon lành như một đứa trẻ lên 3. Hai năm trở lại đây Dung đã chăm sóc bố mình từ giấc ngủ đến từng bữa ăn như thế Tuổi thơ nặng gánh Năm nay Dung học lớp 8B Trường THCS Thiên Lộc. Sau mỗi buổi đi học về, bạn bè lại thấy Dung đội nón trên cánh đồng ở bên chân núi Hồng hái rau má bán lấy tiền nuôi bố nuôi em. Hồi học lớp 5 Dung đã biết làm những việc nặng nhọc thay bố mẹ. Những người hàng xóm cho biết năm bố Dung bị tai nạn, mẹ Dung phải ra Hà Nội chăm sóc bố, mọi công việc ở nhà đều tự tay Dung chu tất. Thời gian mẹ đổ bệnh, điều trị ở Bệnh viện huyện Can Lộc là khoảng thời gian vất vả nhất của Dung. Bà nội Dung kể buổi học nào Dung cũng phải xin cô giáo cho về sớm để lo cơm canh cho bố và ba em nhỏ, rồi tranh thủ lên bệnh viện huyện chăm sóc mẹ. Công việc đó kéo dài được ba tháng thì mẹ mất, gánh nặng gia đình dồn hết lên đôi vai bé nhỏ của Dung. Nhiều người tưởng Dung sẽ quỵ ngã, học hành dở dang nhưng không ngờ... Từ khi mẹ mất, Dung đã làm tất cả mọi việc, từ chăn bò thuê đến làm mướn... để có tiền lo lắng cho gia đình nhỏ của mình. Dung nói: “Những ngày này, một buổi em đi học, một buổi em đi bỏ đậu, nhổ cỏ lúa thuê cho người ta. Ngày nào không ai gọi đi làm em lại đi nhổ rau má, đẩy xe thồ đi nhặt củi ở chân núi Hồng về bán. Tính ra một buổi đi làm như thế em cũng được mươi lăm nghìn đồng”. Ngày đã vất vả như thế, tối về còn giúp các em học bài nhưng kết quả học tập của Dung không thua kém bạn bè. Tám năm đi học là tám năm Dung đạt học sinh giỏi của trường. Và ba năm liền Dung đi thi học sinh giỏi huyện môn văn. Cô Tôn Thị Sơn, chủ nhiệm lớp 8B, rất ấn tượng về nghị lực vượt khó học tập của cô học trò nhỏ Nguyễn Thị Dung: “Mẹ mất, bao nhiêu gánh nặng dồn vào một tay Dung. Vậy mà sức học của em không hề giảm. Ba năm học cấp II, Dung luôn đứng trong tốp đầu của lớp. Biết hoàn cảnh của Dung, thầy cô và bạn bè luôn động viên em hãy cố gắng đi học, dù có khó khăn như thế nào đi chăng nữa”. Dung nói với chúng tôi răng em đang nuôi giấc mơ trở thành bác sĩ để giúp bố hồi phục trí nhớ. Khi chúng tôi hỏi về ước mong hiện tại thì Dung mỉm cười nói: “Em cầu mong mình đừng ngã xuống. Em mà ngã xuống không biết ai chăm sóc bố và ba đứa em nhỏ...”. Văn Định - Vũ Toàn. --------- Vị thần may mắn Vài năm trước tôi là một chàng trai tuổi đôi mươi vừa mới tập tễnh vào đời. Lúc đó, tôi nghĩ rằng con người ta tài năng chỉ một phần, phần nhiều còn lại là nhờ sự may mắn mà số mệnh dành cho Một lần, tôi và một người bạn ngồi quán trao đổi đủ chuyện về cuộc sống, văn chương thì có một ông già bán vé số bước vào. Ông ta đứng đợi thật lâu đến khi chúng tôi uống trà đá tráng miệng mới bước đến mời: - Hai chú mua vé số đi, mỗi tờ vé số là một niềm may mắn! Thú thật tôi ít mua vé số nhưng nghe ông ta nói đến chữ may mắn, tôi mua cho tôi một tờ và tặng bạn một tờ. Khi ông ta lấy tiền tôi mới nhận ra ông ta chỉ có một cánh tay. Một sự bốc đồng ngông nghênh của tuổi trẻ bùng lên trong tôi bật thành câu hỏi: - Đi bán may mắn cho thiên hạ, vậy bác có chừa lại sự may mắn cho mình không? Ông ta nhìn tôi chăm chú một lúc rồi chìa bàn tay còn lại: - Còn bàn tay này là còn may mắn cháu ạ! Cả tuần tôi chỉ nghĩ về câu nói của ông. Tôi vẫn vui mỗi khi gặp điều may mắn trong cuộc sống, nhưng tôi không chỉ biết ngồi trông chờ vị thần ấy nữa. Tôi nhớ về người đàn ông cụt tay tự tạo nên may mắn từ cánh tay còn lại của mình... NGUYỄN VĂN TUẤN
Cây bông sứ nhà nội TT - Trước sân nhà ông bà nội tôi có trồng ba cây bông sứ, mỗi thân cây to hai người ôm không xuể. Đến mùa, bông sứ nở rợp cả một góc trời khiến người qua lại ai cũng phải ngoái nhìn... Vợ chồng bác Hai cho xây căn nhà vào khoảng năm 1956 để ông bà nội tôi ở dưỡng già, còn gia đình bác đã có nhà riêng. Bác Hai trai qua đời ở tuổi khoảng tứ tuần, để lại cho ông bà nội tôi những mất mát không gì bù đắp được... Nhà nội được xây theo kiểu đăng đối, có hai dãy nằm ngang nối với nhau bởi một hành lang lộ thiên mà dân gian thường quen gọi là nhà cầu. Quanh nhà là hai khoảng sân rộng với nhiều loại cây ăn trái và hoa kiểng quí hiếm chạy dài ra tận hai cổng lớn phía trước. Nhà nội rộng mênh mông nhưng chỉ vỏn vẹn có ba người: ông nội, bà nội và anh M.. Phải đợi đến ngày giỗ, tết con cháu mới có dịp tụ về đông đủ. Đến lúc đó thì ba cây bông sứ phía trước nhà được một phen tan tác vì lũ trẻ chúng tôi leo trèo nghịch ngợm... Rồi sau đó mọi thứ trở lại yên tĩnh như cũ. Mùa xuân hoa sứ nở trắng trời, mùa hè ông bà nội đi nhặt hoa sứ phơi khô uống trà, mùa đông cây chỉ còn trơ cành vươn thẳng lên trời trông thật xấu xí, có lẽ vậy mà nó còn có tên là sứ cùi . Đến khoảng năm 1978-1979, dòng tộc bên nội tôi chỉ còn lại khoảng quá nửa, nhiều người sang định cư ở nước ngoài. Nhà nội tôi đã vắng giờ càng quạnh quẽ hơn ! Năm 1987 ba mẹ tôi về ở chung với ông bà nội theo yêu cầu của ông bà và họ hàng xa gần, vì lúc này ông bà đã gần 90 tuổi và anh M. cũng đã cưới vợ ra ở riêng! Tưởng cũng nên nhắc lại vào thời điểm này nhà cửa đất đai còn rẻ như bèo, mãi đến năm 1989 giá nhà mới bắt đầu biến động rõ rệt. Cục đất ngoài đồng hôm nào giờ đã biến thành cục vàng, tình cảm con người cũng biến chuyển theo chiều-của-đất! Trước đây ông nội đã quyết định cắt hai khoảnh đất, một phía trái và một phía phải để cho vợ chồng chị Hai (con bác Sáu) và em trai tôi, đồng đều con chú-con bác. Chẳng biết bác Hai gái đã nói gì mà ông nội tôi rút lại lời hứa cho đất lúc trước. Sự việc này làm ba tôi bất bình và giận cho đến lúc nội mất cũng chưa nguôi... Khi bác Hai gái hồi hương về ở trong căn nhà lớn phía trước, gia đình tôi ở dãy nhà sau, cách nhau là khoảng hành lang lộ thiên, chỗ ngày xưa mọi người từng kéo về đây vui đùa, nay chỉ còn là sự yên lặng bao trùm với không khí ngột ngạt không thân thiện từ hai phía. Cây kiểng trong vườn giờ không ai chăm sóc, cỏ dại khắp nơi chắn cả lối đi, mấy cây bông sứ trước nhà hết nở rồi rụng cũng chẳng ai buồn quan tâm. Cho đến giữa năm 1998 bà nội tôi mất, tôi còn nhớ người ta đã cho chít lên ba cây bông sứ những dải khăn tang trắng như nhắc nhở rằng người thật sự quan tâm đến chúng không còn nữa, chúng phải “tự bảo trọng” từ đây... Và đúng y như thật! Chẳng bao lâu sau Nhà nước cho phóng đường phía trước để nới rộng lộ giới. Bác Hai cho đốn ba cây bông sứ để xây dãy kiôt cho mướn. Người ta cưa chúng ra từng khúc nhỏ để tiện việc chuyên chở. Lúc đó chẳng ai quan tâm đến việc sống còn của mấy cây bông sứ nữa mà xem việc đốn chúng là chuyện đương nhiên! Chỉ có ba tôi là đứng ngồi không yên ở nhà dưới, xót cho mấy thân cây nên cuối cùng ông đã nhắn người xin lại của “nhà trên” hai gốc sứ đã bị cắt tỉa nhẵn nhụi. Sau đó ba tôi hì hục mua về hai chậu kiểng, rồi bỏ vào đó hai gốc bông sứ để trồng như tiếp tục gìn giữ một kỷ niệm của ông bà nội để lại. Năm 2000, tôi theo chồng sang Mỹ bỏ lại sau lưng gia đình, bạn bè và sự nghiệp cùng hai cây bông sứ được tái sinh qua bàn tay và tấm lòng của ba tôi. Lần đầu tiên về thăm nhà, nhìn bức tường xây phân chia rõ rệt “lãnh thổ” của ba tôi với “nhà trên”, tôi không khỏi chạnh lòng. Khi tôi về thăm nhà lần thứ hai sau đó khoảng bốn năm, ba tôi lúc đó không còn khỏe nữa nhưng vẫn ngày ngày ra ngồi đọc báo trước hiên nhà, dưới bóng râm của hai cây sứ ngày nào mới bén rễ trở lại mà giờ đây đã cao lớn. Bận đó ba nói với tôi ba mẹ đã bàn miếng đất này sẽ chia đều cho bốn đứa con. Tuy nhiên cả ba chị em tôi đã sống ở nước ngoài không đứa nào chịu nhận phần đất ấy chỉ vì muốn tránh một bi kịch gia đình biết đâu sẽ xảy ra lần nữa. Gần đúng năm sau ba tôi mất. Nghe nói bác Hai đã sai người làm dìu xuống thắp cho ba tôi nén nhang, và trước đó ít hôm vợ chồng chị Hai có xuống thăm ba tôi mấy lần sau mười mấy năm chú cháu không nhìn mặt nhau... Có lẽ đến lúc cuối đời ba tôi thì những oan khiên bấy lâu nay mới được giải tỏa và những mâu thuẫn dòng tộc cũng dường như đã khép lại. Chỉ thương cho số phận hai cây bông sứ trong vườn vẫn chưa được yên thân! Em trai tôi quyết định xây thêm dãy phòng trọ cho thuê. Màu xanh trong ngôi vườn của ba tôi thật sự biến mất từ đây. Em đã cho đi tất cả những chậu kiểng sau cùng ba tôi để lại, trong đó có cả hai cây bông sứ mà ba từng cố công gìn giữ như một báu vật. Thôi thì tất cả cũng là một sự an bài! Ông bà nội tôi đã mất rồi và ba tôi cũng không còn sống thì hãy để mấy cây bông sứ đáng thương đó được ra đi trong thanh thản. Mong sao chúng sẽ tìm được một nơi chốn bình yên nào đó. Cũng như ba tôi, giờ này chắc người không còn bận tâm những chuyện vui buồn ở cõi dương gian này nữa. Đời người, nói theo nhà Phật, cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi.
THỦY NGUYỄN
Nếu thời gian quay trở lại… TTO - Ngày đó, ở tuổi xuân thì, em xinh đến nỗi mà bất cứ chàng trai nào cũng ghen tị khi thấy tôi chở em đằng sau chiếc xe đạp cọc cạch của tôi. Em yêu tôi, tình yêu của cô bé sinh viên năm nhất lần đầu lên thành phố học đại học. Tình yêu của chúng tôi đẹp và kéo dài trong hạnh phúc cho đến khoảng bốn năm sau đó, khi tôi kết thúc thời kỳ sinh viên và bắt đầu đi làm. Bước vào môi trường mới với nhiều điều hấp dẫn và mới lạ, những mối quan hệ mới cùng với tính ham chơi bộc lộ rõ nơi tôi làm tôi ngày càng xa lánh em. Trên danh nghĩa, em vẫn là người yêu của tôi, nhưng bên cạnh em, tôi còn có nhiều người con gái khác nữa. Thời gian tôi dành cho em ít dần. Em buồn nhưng không nói và cũng không đòi hỏi gì ở tôi cả. Em chỉ âm thầm ngồi trên sân thượng và khóc một mình, chuyện này mãi sau này tôi mới được biết qua cô bạn chung nhà trọ với em. Thời gian trôi, tôi cứ sống đong đưa như thế và làm em rơi không biết bao nhiêu nước mắt. Tôi gây nhiều đau khổ cho em mà chẳng lúc nào rảnh để mà lưu tâm đến điều đó. Em vẫn yêu tôi và mòn mỏi vì tôi. Thứ 7, chủ nhật hay các ngày lễ, em không phải là lựa chọn hàng đầu của tôi. Chỉ khi nào bất chợt nhớ đến hay rảnh rỗi, tôi mới đến thăm em. Rồi một ngày của 3 năm về trước - ngày tôi chẳng thể quên... Hôm đó, bỗng dưng thấy lòng buồn buồn, sau hồi lang thang, tôi lại ngạc nhiên khi thấy mình đứng trước cửa nhà trọ của em. Sau một lúc thật lâu cô bạn của em ra mở cửa và báo rằng em đang nằm viện và hôn mê sâu vì một căn bệnh ngặt nghèo. Sao vậy nhỉ? Quen em đã lâu mà tôi có thấy em có bệnh gì đâu? Hay là bạn bè em nói gạt để trừng phạt tôi? Tôi như người mất hồn chạy như bay đến bệnh viện. Em nằm đó, vẫn hôn mê sâu, bác sỹ bảo em khó có thể tỉnh lại được. Người tôi sụp xuống mà không biết mình phải làm gì, sao em lại ra nông nỗi này cơ chứ? …Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy em, em không bao giờ tỉnh lại. Em đã ra đi trong thanh thản, từ giờ em không còn phải buồn, phải khóc vì tôi nữa… Nhưng tôi thì sao? Tôi mãi mãi không thể chuộc lại lỗi lầm của mình đã gây ra cho em. “Giá mà”… hai từ này không biết được lặp lại bao nhiêu lần từ miệng tôi. Đã 3 năm từ ngày em mất, tôi vẫn như người mất hồn mỗi khi kỷ niệm về em ập đến. Sao đến khi mất em rồi tôi mới biết: người tôi yêu chỉ là em thôi? ANH DUY Cập nhật : 13/03/08
Lời ân hận không dành cho tình yêu TT - Câu chuyện xúc động của một đôi tình nhân trong cơn hoạn nạn sinh tử. Một mối tình minh chứng cho câu nói: "Yêu là không bao giờ nói lời ân hận!". Lễ thành hôn của bác sĩ (BS) Huỳnh Anh Tuấn và BS Lê Thị Đỗ Quyên diễn ra ngày 13-1-2008. Ba năm trước đây, cũng vào ngày này, Tuấn đột ngột phát bệnh ung thư máu. Tuấn phải đấu tranh với chính mình và bệnh tật. Còn Quyên, cô đã hi sinh rất nhiều để Tuấn có thể bên cô mãi mãi… 1. Hồi còn là SV ĐH Y dược TP.HCM, Tuấn và Quyên chung lớp, chung tổ. Quyên sinh năm 1978, dân TP.HCM; còn Tuấn sinh năm 1977, từ Quảng Nam vào TP.HCM trọ học. Tính của Tuấn và Quyên rất ngược nhau: Tuấn trầm tính, ham học; Quyên hoạt bát, dễ thương nhưng lại mê... chơi! Thấy Quyên hay bị thi lại, Tuấn rủ Quyên đi uống cà phê và góp ý: "Em nên chú ý học, đừng mê chơi quá”. Quyên ức lắm, quyết định sẽ làm gì đó cho Tuấn... "quê” chơi! Trong một lần liên hoan lớp, Tuấn tình nguyện chở Quyên về nhà. Để chọc tức Tuấn, Quyên kể có bạn trai nọ mới tỏ tình và tặng một bó hoa hồng thật lớn. Chỉ mới "nhá” thế thôi mà Tuấn đã chạy xe ngang qua nhà Quyên nhưng không nhớ quẹo vào. Quyên thấy nhưng để mặc Tuấn chở thẳng đến một quán cà phê và... tỏ tình. Dù Quyên chưa gật đầu nhưng Tuấn vẫn đều đều ghé nhà rủ Quyên đi... học bài. Từ đó Quyên tiến bộ hẳn. Sau hai năm theo đuổi, tháng 7-2002 Tuấn mới được Quyên đáp lại tình cảm. Cuối 2002, Tuấn về làm việc ở Bệnh viện (BV) Chợ Rẫy và học tiếp bác sĩ nội trú. Năm 2004, Quyên cũng về đầu quân ở khoa gan BV Chợ Rẫy. 2. Đầu tháng 1-2005, Quyên đang ở Đắc Nông khám từ thiện thì nhận tin Tuấn bị sốt cao liên tục, phải nhập viện điều trị. Về tới Sài Gòn, Quyên xin ban giám đốc BV chuyển Tuấn về khoa gan để tiện chăm sóc. Theo dõi công thức máu Tuấn hằng ngày, Quyên thấp thỏm lo âu khi thấy bạch cầu cứ tụt thấp dần. Đêm 18-1-2005, một BS gọi điện cho Quyên: "Anh nói điều này, em phải hết sức bình tĩnh. Kết quả xét nghiệm máu của Tuấn có tế bào ác tính". Quyên bàng hoàng đánh rơi điện thoại rồi ngất xỉu. Những ngày sau đó với Quyên thật nặng nề, đau đớn. Một BS ở trại huyết học BV Chợ Rẫy nói với Quyên: "Điều trị hay không điều trị Tuấn cũng không thể sống quá một tháng nữa". Lòng Quyên tan nát, nhưng cô vẫn tin mọi chuyện không thể bi quan như vậy. Tuấn được chuyển qua BV Truyền máu huyết học TP điều trị. Quyên và các BS không cho Tuấn biết anh bị ung thư máu. Khi điều trị hóa chất, nằm phòng cách ly, Tuấn vẫn nghĩ mình bị suy tủy. Trước khi vô hóa chất lần hai, Tuấn được chỉ định sang BV Chợ Rẫy làm xét nghiệm. Nhìn giấy xét nghiệm ghi chẩn đoán là AML (bạch cầu cấp dòng tủy) Tuấn cảm thấy bao nhiêu mơ ước, khát khao bỗng trở nên vỡ vụn... Dù thương Quyên vô vàn nhưng Tuấn vẫn phải nén lòng gọi điện thoại từ phòng cách ly: "Thôi, em đừng yêu anh nữa". Quyên nghẹn ngào: "Sao anh lại nói vậy? Em chỉ muốn anh mau hết bệnh. Còn những chuyện khác em không quan tâm". 3. Từ ngày Tuấn phát bệnh, Quyên lúc nào cũng tất bật. Trưa đi làm về, Quyên tất tả chạy về nhà mang cơm vô cho Tuấn. Chiều vừa xong việc, lại vội vàng mang cơm vào BV. Thấy Quyên vất vả, có người bảo: "Bỏ Tuấn đi. Vướng vào chỉ thêm khổ". Quyên không thấy khổ. Hạnh phúc của Quyên là sức khỏe của Tuấn. Khi Tuấn mệt mỏi, vật vã, tóc rụng xác xơ sau những lần truyền hóa chất, lòng Quyên như thắt lại. Cô còn đau đáu nỗi lo làm sao có tiền điều trị cho Tuấn (mỗi đợt truyền hóa chất 70-80 triệu đồng). Quyên và bạn bè lên mạng Internet lục tìm thông tin về các hội từ thiện với hi vọng họ có thể giúp đỡ được gì đó cho Tuấn. Quyên thuyết phục Tuấn cho cô viết thư nói về hoàn cảnh của anh để gửi bạn bè, người quen... nhờ giúp đỡ. Tuấn dứt khoát không chịu. Quyên vẫn cố nài nỉ. Những giọt nước mắt của Quyên đã làm Tuấn mềm lòng. Viết thư xong, Quyên không chỉ đưa cho bạn bè mà còn nhờ họ chuyền tay cho người khác. Giấu Tuấn, cô lặn lội tìm đến một số tờ báo để nhờ đăng tin bài về hoàn cảnh của Tuấn. 4. Trời không phụ tấm chân tình của Quyên. Lá thư Quyên viết đã đến được nhiều người và cuối cùng đến tay tôi. Được sự hỗ trợ của bạn đọc báo Tuổi Trẻ và Hội Từ thiện từ tế Đài Loan, ngày 17-5-2005, Tuấn được đưa sang Đài Loan ghép tủy. Quyên xin nghỉ việc dài hạn để theo chăm sóc Tuấn. Dù Tuấn khuyên Quyên không nên đi theo anh, Quyên vẫn kiên quyết bỏ ngoài tai tất cả. Cô chỉ yên tâm khi chính mình chăm sóc Tuấn… Sau gần chín tháng ở Đài Loan ghép tủy, ngày 9-2-2006 Tuấn khỏe mạnh trở về VN, tiếp tục điều trị ở BV Truyền máu huyết học TP.HCM thêm hơn một năm. Quyên lại tiếp tục hành trình chăm sóc người yêu: tìm thuê chỗ ở cho Tuấn, đưa Tuấn đi tái khám ở BV, lo cho Tuấn từng bữa ăn, viên thuốc. 5. Sức khỏe hồi phục, Tuấn tiếp tục theo học BS nội trú. Tháng 6-2007, luận văn tốt nghiệp BS nội trú "Đặc điểm lâm sàng và kết quả điều trị phẫu thuật u trong màng cứng ngoài tủy" của Tuấn được đánh giá xuất sắc. Tuấn về công tác ở bộ môn ngoại thần kinh ĐH Y dược TP.HCM và tiếp tục theo học giải phẫu bệnh. Cô SV ham chơi ngày trước cũng không chịu thua, đã thi đậu khóa học thạc sĩ y khoa (2007-2009) của ĐH Y dược TP.HCM. Mọi chuyện của Tuấn đã ổn định. Nhiều lần Tuấn muốn ngỏ lời cầu hôn Quyên nhưng cứ ngại ngần. Hiểu lòng anh, Quyên đã chủ động đề nghị làm đám cưới... Đôi vợ chồng trẻ ấy hiện đang hạnh phúc bên nhau trong căn nhà nhỏ ở Bình Chánh. Ngày ngày họ cùng nhau làm việc, học tập... Tháng nào cả hai cũng dành thời gian đi khám từ thiện cho người nghèo. Với Quyên, cô đã thực hiện được lời hứa với lòng mình: sự ân hận không thể có trong tình yêu của cô và Tuấn! LÊ THANH HÀ Cập nhật : 14/02/08
Viên gạch hồng TT - Tôi bắt đầu được má cho học đàn piano năm lên 10 tuổi. Đó là cả một sự “kinh thiên động địa” không chỉ với tụi con nít trong xóm mà cả những người lớn cũng trố mắt ngạc nhiên. Cũng đúng thôi, thời buổi khó khăn, ai nấy phải chạy ăn từng bữa thì chuyện tôi đi học đàn bị coi là chuyện xa xỉ. Chính vì ước mơ của tôi mà má càng thêm vất vả. Ngoài giờ lên lớp dạy học má còn đứng bán thêm bánh trái trong căngtin. Tối về, đợi lúc mấy chị em đi ngủ, má lại cặm cụi làm khuy, đơm nút cho một tiệm may gần nhà. Tôi thương má nên cố học. Nhà không có đàn, tôi nghĩ ra cách vạch phấn xuống đất, lấy tay đặt lên mỗi lần ôn bài. Khi bắt đầu đến những bài luyện ngón cũng là lúc tôi cảm nhận được những khó khăn thật sự. Những phím đàn được vạch trên đất không thể nào giúp tôi có được những cảm nhận tinh tế của âm thanh. Và đương nhiên việc học của tôi bắt đầu sa sút do thiếu điều kiện tập dượt một cách nghiêm túc. Cũng từ đó, với tôi, những giờ học đàn giữa trưa trong căn phòng nóng hầm hập trở nên một gánh nặng. Hình ảnh cô giáo dạy đàn với chiếc roi mây trên tay càng trở nên đáng sợ, nhất là những lúc không thuộc bài hay đi trễ. Những tiếng piano mới ngày nào còn thánh thót, du dương nay đã trở nên hãi hùng, đáng sợ. Nghĩ mãi cuối cùng tôi thủ thỉ với má xin nghỉ học đàn. Má im lặng hồi lâu rồi nói: “Ừ! Cứ học cho hết tháng này rồi má tính”. Nghe má nói, tôi như trút được gánh nặng ngàn cân và mong cho mau hết tháng để khỏi đi học đàn. Bất ngờ, vào một ngày chủ nhật, má chở tôi đi thăm một người bạn bằng chiếc xe đạp cọc cạch duy nhất trong nhà. Nơi tôi đến hôm ấy là một cái lò gạch cũ nằm ven theo quốc lộ miệt Lái Thiêu. Đón chúng tôi là người phụ nữ trạc tuổi má, hai tay đều cụt đến khuỷu. Dẫn tôi đi tham quan lò gạch, cô giải thích: “Đất sét chưa nung luôn có màu xám ngắt, sau khi nung liên tục trong lò sẽ có màu đỏ au và cứng cáp hơn người ta sẽ gọi là gạch. Trong lúc nung nếu lửa không đủ nóng thì cả lò kể như hư hết”. Trước sự ngạc nhiên của tôi, cô thoăn thoắt dùng đôi khuỷu tay quán xuyến công việc như mọi người đang làm việc trong lò. Rồi cô kể ngày xưa cô cũng từng ao ước được học đàn như tôi vậy, nhưng tai nạn đã cướp mất của cô đôi bàn tay từ thuở nhỏ. Nghe cô nói, tự nhiên trong lòng tôi nhớ tới chuyện học đàn của mình mà đâm ra xấu hổ. Trên đường về tôi im thin thít chứ không líu lo như lúc đi. Lúc này má mới lên tiếng: “Đời người cũng cần phải qua tôi luyện thử thách như những viên gạch được nung trong lò vậy. Chuyện học đàn cũng vậy, má không mong con sau này đàn hay, đàn giỏi như người ta mà chỉ muốn thấy con không dễ bỏ cuộc trước khó khăn trước mắt”. Nghe lời má, tôi bắt đầu tìm lại niềm vui, sự hứng thú với mỗi phím đàn, trong từng khuông nhạc... Nay tôi đã là một cô giáo dạy đàn. Và bao giờ cũng vậy, câu chuyện về những viên gạch hồng nơi lò lửa đỏ luôn được tôi kể cho các học trò nhỏ của mình trong buổi học đầu tiên trước khi bắt đầu với những nốt nhạc: do, re, mi, fa, sol... Cảm ơn má đã cho tôi bài học của cuộc đời.
Cập nhật : 14/01/08 Bài học về sự giúp đỡ
Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe. Cập nhật : 05/01/08
Bài học về sự quan tâm
Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?” Cập nhật : 20/12/07 ----------------------- Những lời của con: Viết cho Ba TT - Sài Gòn vào hạ, những cơn gió mang hơi nước sáng nay làm con liên tưởng đến những cơn mưa hè quê mình... Cơn mưa ngày nào, con ngồi sau xe ba, co ro trong áo mưa đến lớp, chỉ lo trễ giờ. Xe vừa dừng, con ôm cặp chạy thật nhanh vào lớp, quên cả ngoái nhìn khuôn mặt ba ướt trong mưa. Những cơn mưa hè năm cuối cấp chưa dứt, ba đưa con đi thi Đại học. Buổi trưa trong sân trường, con úp mặt xuống bàn ngủ quên, chẳng hay đôi mắt đang lo lắng ngoài cổng… Bốn năm trôi qua, con không còn được ở bên ba mẹ thường xuyên nữa, nhưng lúc nào cũng có cảm giác ba đang dõi theo con. Ngước nhìn vòm trời xanh trong giữa tán lá me hai bên đường Nguyễn Du, con như thấy mắt ba sáng ngời, tin yêu. Con thấy mình được vuốt ve, được vỗ về, động viên. Ba ơi, con đang rất cố gắng để mỗi lần nhìn vào mắt ba, con có thể mỉm cười thật tươi, để tự hào là con gái của ba... Con gái của ba Cập nhật : 06/12/07
"Con sẽ ngoan như chú ấy" TT- Góc phố của chợ tỉnh có đến ba người bán bánh mì. Hai người thanh niên và một người phụ nữ. Mỗi người với một cần xé và một bao tải đậy bên trên để giữ bánh mì luôn luôn ấm. Tôi thật tình không hiểu bánh mì bán lời lỗ ra sao, nhưng tôi hơi ái ngại mỗi khi mua của người này thường là sẽ gặp ánh mắt của người kia trông sang, mong đợi, tiếc nuối… Tuy nhiên, tôi thường mua của một người thanh niên. Dù theo tôi bánh của anh ta chẳng biết lấy tại lò bánh nào, luôn có vẻ bị nhỏ hơn bánh của hai đồng nghiệp kia thì phải. Vì anh ta luôn luôn lăng xăng và mỉm cười với khách hàng? Điều đó hẳn nhiên rồi. Buôn bán mà! Không, ở đây anh vẫn luôn mỉm cười dù mẹ anh có lúc lớn tiếng mắng anh ngay góc phố giữa đông người qua lại. Trong khi đó, đứa con trai vẫn lăng xăng với công việc, không một lời cãi lại mẹ... Và tôi còn luôn là khách hàng của người thanh niên ấy vì một lẽ: mỗi lần biết tôi sắp mua bánh mì, đứa con gái bé nhỏ của tôi đều thỏ thẻ: "Mẹ nhớ mua bánh mì của chú hay bị má la đó nhe mẹ. Con thương chú quá. Con sẽ ngoan như chú”. Cảm ơn người bán bánh mì. Anh đã cho con tôi và chúng tôi một bài học về cách cư xử với mẹ mình, dù mẹ có thể đúng hay chưa đúng.
BAO KIM THANH Cập nhật : 28/11/07
Món quà ngày 20-11 TTO - Ngày Hiến Chương Nhà giáo, hoa đầy trường, đầy lớp. Thầy cô nào cũng ôm từng cụm hoa, cũng được học sinh gắn hoa đầy ngực áo. Nhưng có một bó hoa được đem đến tận nhà tôi hôm ấy... Người đàn ông trung niên, mặc chiếc quần bò vá manh mún, chiếc áo sơ mi như đã cố giặt sạch, song, vẫn ngả vàng, tay cầm hoa, tay dắt một cậu bé bước vào nhà. - Thưa cô, xin cô nhận chút lòng thành của cha con tôi nhân ngày Nhà giáo. Thay mặt cháu Duy xin cảm ơn công chăm sóc, dạy dỗ của cô suốt mấy tháng qua… Cháu có sơ sót gì xin cô cứ dạy bảo giùm.. Mãi đến lúc đó tôi mới nhận ra em học sinh lớp chủ nhiệm mới của mình. Trái với cha, cậu bé rất tươm tất, sạch sẽ trong bộ đồng phục, mặt mày sáng rỡ tươi cười. Duy là bí thư chi đoàn lớp, nghe các bạn kể thì chức vụ này em đã nhận từ lớp 9 nên các bạn đều nhất trí bầu lại. Cậu bé học giỏi, nhanh nhạy trong tất cả các môn, không hề sai phạm gì. Tuy nhiên, ngoài lần gặp đầu năm thoáng qua, tôi chưa quen nhiều với phụ huynh cậu . Cứ thế, ba năm học cấp 3, ba lần người cha dẫn con đến trao tặng cô giáo chủ nhiệm một bó hoa hồng cùng lời cảm ơn và gửi gắm con mình. Và tôi, như một thói quen, đêm trước ngày lễ dẹp bỏ mọi bận bịu, cố ngồi chờ hai cha con và bó hoa quen thuộc. Để rồi, sau khi tiễn khách ra về, tôi lại cắm ba đóa hoa hồng vào chiếc bình nhỏ đặt trên bàn làm việc. Ngồi đó, cảm nhận một niềm vui kì lạ cứ dần dần lan ra, lan ra trong lòng… Và thật đủ đầy làm sao cho hơn 30 năm đứng trên bục giảng của mình! Rồi ngày mai, tôi sẽ vào trường nhìn lên khẩu hiệu khắc trên cao “Tiên học lễ, hậu học văn” mà càng thêm xúc động, bởi có người cha gò lưng đạp xích lô, nuôi con ăn học, có người cha dạy con biết nhớ ơn thầy cô như thế làm sao mà em học trò của tôi không nên người... Chỉ một bó hoa hồng với ba bông mà trong đời không phải ai cũng hạnh phúc đón nhận. Cảm ơn người phu xích lô bình dị đã giúp tôi cho đến khi rời bục giảng hiểu rõ mình không chọn nhầm nghề! NGUYỄN NGỌC TUYẾT, nguyên giáo viên THPT Châu Văn Liêm thành phố Cần Thơ Cập nhật : 20/11/07 ------------------------- Câu trả lời... Tôi được sinh ra sau khi bố mẹ tôi vừa làm xong nhà. Lúc ấy, nhà tôi nợ nần nhiều lắm, đói kém đủ thứ. Mọi người bảo tôi số khổ từ bé, vì phải cai sữa sớm. Mẹ tôi làm ở Ủy ban xã, công việc bận rộn, lại thêm việc đồng áng và chăm sóc năm người em của bố tôi. Lúc ấy, bố tôi vẫn còn trong quân ngũ, cả tháng mới về nhà một lần. Vậy là tôi được “quẳng” cho bà nội và các chú trông nom. Một ngày tôi chỉ được gặp mẹ buổi tối, khi công việc của mẹ xong cũng là lúc gần khuya. Mà lúc ấy, tôi cũng gần ngủ rồi. Kí ức của tôi không hề có lời ru của mẹ. Cũng không có những âu yếm chiều chuộng, mà đôi khi lại là câu gắt gỏng, hoặc cái phát mông của mẹ. Tôi là con bé hay hỏi, hỏi bất kì thứ gì tôi không hiểu, hoặc chưa hiểu rõ. Thói quen ấy giữ đến tận bây giờ. Tôi hay hỏi sao ớt lại cay, muối lại mặn thế, sao con cá nó bơi dưới nước mà không chạy trên bờ, sao cái bánh gai lại có màu đen. Những câu hỏi làm cho mẹ tôi phát bực lên, vì mẹ còn bao nhiêu chuyện để làm và chẳng rỗi hơi trả lời những câu “vớ vẩn”. Bà thì cười và trả lời những câu hỏi của tôi trăm lần như một “cha bố mày”! Năm tôi năm tuổi, tôi bắt đầu đến trường, sớm hơn một năm so với bạn bè cùng trang lứa. Ngày đầu tiên, bạn bè có bố mẹ dắt đi, còn tôi lủi thủi đi bộ một mình. Buổi học ấy, cô giáo đã hỏi chúng tôi là “các em thương ai nhất?". Đứa thì bảo bà, đứa thì bảo bố, đứa thì bảo mẹ, đứa thì bảo con mèo, con vịt… Tôi cũng đồng thanh cùng cả lớp. Rồi cô giáo nói là người mà bố mẹ, ông bà thương nhất, lo lắng nhất chỉ có thể là con cháu. Và cô bảo cứ về nhà hỏi bố mẹ rằng “bố mẹ có thương con không” thì sẽ nhận được câu trả lời. Lần đầu tiên tôi định hỏi một câu mà có một sự chuẩn bị chu đáo như thế. Vì đó là câu hỏi mà cô giáo đã chỉ cho, có nghĩa là nó không “vớ vẩn” và sẽ có câu trả lời. Tối hôm đó, mẹ đang ngồi nấu cám, tôi mon men lại gần và hỏi: “Mẹ, mẹ có thương con không?”. Mẹ tôi lúc đó đã ngủ, mắt nhắm mà tay vẫn cời lửa. Tôi phải giật tay mẹ để mẹ mở mắt và hỏi lại một lần nữa. Mẹ nhìn ra, rồi phát mạnh vào mông tôi “đi ngủ đi”. Tôi hỏi bà, bà cười móm mém “cha bố mày”. Thế là những sự chờ đợi và hi vọng của tôi không xảy ra. Tôi nghĩ đến đứa bạn của tôi, đứa nào khi hỏi bố mẹ cũng sẽ được xoa đầu, hay ôm vào lòng, và thấy tủi thân phát khóc. Lớn lên, tôi mới hiểu ra và thông cảm với nỗi vất vã của bà, của mẹ hơn. Nhưng khi nghĩ về câu hỏi của mình ngày ấy, tôi vẫn thầm trách mẹ, giá như mẹ chỉ cần nói một câu “mẹ không thương con thì thương ai”, chắc tuổi thơ của tôi đã ngọt ngào hơn rất nhiều. Và trong cuốn nhật kí lớp 7 của tôi, tôi ghi những điều “không bằng lòng về mẹ” và tự hứa sau này với con mình, sẽ không bao giờ mình làm như vậy!!! Rồi tôi đỗ đại học. Lần đầu tiên tôi đối diện với chuyện tôi sẽ không sống ở ngôi nhà có trùng sinh nhật với mình trong ít nhất là bốn năm nữa, sẽ sống ở một nơi không có bà, bố mẹ ở bên cạnh. Nhưng nỗi háo hức về một cuộc sống mới cũng làm tôi vơi đi. Buổi sáng nhập trường, khi bố chuẩn bị xe để đưa tôi đi, bà lặng lẽ ngồi cạnh mẹ, hai người nhìn tôi ngồi ăn xôi đỗ đen mẹ nấu từ sáng sớm. Mắt mẹ rưng rưng. Tôi nghĩ mẹ sẽ dặn dò, những điều mẹ nói đi nói lại từ hôm tôi có giấy báo đại học. Song tôi sẵn lòng nghe tiếp, vì tôi biết tôi sắp xa mẹ tôi rồi. Nhưng mẹ không nói gì cả, và tôi thấy mẹ khóc, dù tôi biết chắc chắn không phải mẹ buồn. Khi thấy nước mắt của mình bắt đầu chảy theo mẹ, bỗng dưng tôi hiểu ra một điều: có nhiều lúc, tình yêu thương không nhất thiết phải nói bằng lời. Tôi ôm bà, và nhận từ bà câu nói quen thuộc “cha bố mày”. Còn mẹ, chỉ là sự im lặng. Sự im lặng như một câu trả lời dịu dàng và đầy đủ nhất, mà tôi từng mong mỏi một thời thơ ấu. NGUYỄN TRUNG THU Cập nhật : 10/11/07
Cái chân giả Mười lăm năm, cái chân giả không rời tôi; nó đã trở thành một phần của thân thể của tôi. Nó gãy. Tôi mang đi sửa, thấy người ta lấy búa đóng “binh binh”, chợt đau nhói cái chân bại liệt hàng chục năm nay không cảm giác. Lấy điện thoại nhắn cho em: “Anh bị gãy chân”. Em hốt hoảng: “Đang ở bệnh viện nào em vào thăm”. Tôi phì cười: “Gãy cái chân giả”. Em vừa giận vừa tức cười. Tôi thấy yêu em hơn bao giờ hết, thì ra với em, tôi chưa bao giờ là người khuyết tật. Bạn tin không? Cái chân giả, nếu có tình yêu thì cũng là một cái chân thật. PHAN MẠNH TÂN Cập nhật : 03/11/07
Hạt mầm yêu thương Hồi đó ba tôi rất nghèo, nhà cô Sáu tôi, chú Tám tôi cũng vậy, chỉ có cô Út là giàu. Giàu theo nghĩa của tôi là nhà cô có lúa ăn, các con cô áo quần lành lặn… Cô Út tôi lấy chồng ở xa, mỗi năm vài lần, cô Út chở ghe máy mang cho ba tôi vài giạ lúa, cho chú Tám tôi vài chục lít xăng, cho cô Sáu tôi mấy thùng đậu giống… Thời buổi khó khăn, những thứ cô cho là rất quý giá. Đám con nít chúng tôi được cô cho quần áo (những quần áo cũ của con cô). Dù là quần áo cũ nhưng chúng tôi vui mừng lắm, lập tức mang đi giặt, vá lại chỗ rách, lên lai… Nhìn đàn cháu cười tíu tít, lăn xăn vá may, mừng húm với đống quần áo “mới” mà cô tôi khóc, thương mấy đứa cháu nhà nghèo, niềm vui quá đơn sơ… Chúng tôi rất thương cô Út, thương không chỉ vì cô cho quần áo, mà còn vì cái nghĩa, cái tình của cô đối đãi với anh em, con cháu. Biết ba tôi thích ăn cá kho, cô mua cá về, chặt mía lót dưới đáy nồi, sấp cá lên trên, kho liu riu suốt cả ngày để cá thấm và rục xương như cá mòi. Từ An Giang, cô đi xe đò mang nồi cá nặng về cho ba tôi… Cô Sáu tôi bị bệnh ung thư xương, chỉ nằm một chỗ. Cô Út nuôi cô Sáu ở bệnh viện cả tháng trời rồi rước về nhà, ngày ngày lau rửa, chăm sóc, không nề chuyện chi. Bây giờ cô Út tôi đã già, cơ nghiệp không còn như xưa. Lâu lâu mấy đứa cháu về thăm cô, đều biếu cô ít tiền để cô phòng thân khi đau ốm. Cô vẫn thường hãnh diện khoe với lối xóm: “Cháu của tui đó, đứa nào cũng thương tui như mẹ ruột”. Nhưng chúng tôi biết, đáp đền bao nhiêu cũng không bằng những yêu thương cô dành cho chúng tôi khi nghèo khó. Một lần, nghe tin cô bị bệnh, chúng tôi bỏ hết công việc: đứa từ Đồng Tháp qua, đứa từ Sài Gòn về, đứa từ Cần Thơ đến… Đứa mang thuốc, mang sữa; đứa cho tiền, đứa ở lại chăm sóc, thuốc men khi cô lành hẳn mới thôi. Nhìn đàn cháu tụ họp đông đủ, lăn xăn lo lắng, cô tôi khóc và chúng tôi cũng khóc… Hạt mầm yêu thương năm xưa cô Út tôi đã gieo bây giờ đã đơm hoa, kết trái. Và mùa sau, tôi tin hạt mầm yêu thương ấy sẽ còn được gieo trồng trong các thế hệ con cháu chúng tôi - bởi hôm nay chúng tôi đang gieo hạt mới cho mùa sau. ĐỨC PHƯƠNG, Đồng Tháp Cập nhật : 26/10/07
|
|||||||||||
|
||||||||||||
















